Bốp!!! Một cái tát cháy má dành
cho em... Em về ôm lấy mẹ mà
khóc. Chồng em đòi li hôn.
Em là một phụ nữ tri thức. Từ nhỏ
đến lớn, bố mẹ không bắt em
động chân động tay vào một việc
gì cả. Chỉ có học và học. Em đi du
học, rồi học lên thạc sỹ tại nước
ngoài. Và đương nhiên dự định
tiếp theo của em sẽ là tấm bằng
tiến sỹ.
Em tài giỏi, tháo vát trong công
việc. 25 tuổi, em là phó giám đốc
kinh doanh của một tập đoàn
trong nước.
Và đương nhiên, em kiếm được
nhiều tiền.
Biết bao chàng trai vây quanh
em. Công tử có, thành đạt có, trẻ
có và già cũng không ít. Em kiêu
kỳ.
27 tuổi. 28 tuổi. 29 tuổi. Rồi 30
tuổi. Cái tuổi nó đuổi xuân đi,
nhưng dường như mùa xuân
ngưng đọng trên vẻ đẹp của em.
Mẹ bảo em lấy chồng đi. Lắm
mối tối nằm không. Em bảo em
còn trẻ, còn sự nghiệp. Bao kẻ
vây quanh, lo gì!
Năm 31 tuổi, em lấy chồng. Một
người đàn ông hơn em 4 tuổi.
Không đẹp trai, thấp hơn em. Lù
khù, ít nói. Mới chỉ có bằng đại
học. Cũng chẳng giàu như nhiều
kẻ vây quanh em. Không sao. Em
yêu người đàn ông này. Hơn nữa,
anh ta biết nấu ăn và chăm sóc
một người phụ nữ vụng về là em
một cách hiền lành.
Lấy chồng được hơn 1 năm, em
ôm mặt về nhà. Mắt sưng húp.
Chồng em tát em. Chồng em bảo
anh ta cảm thấy mệt mỏi. Chồng
nấu cơm, chờ em về ăn. Gọi điện
cho em thì không liên lạc được.
Tối muộn, em về. Chỉ buông được
một câu lạnh lùng: "Thấy em
không về thì ăn trước đi! Thời
buổi nào mà còn chờ với đợi". Rồi
để mặc chồng bên mâm cơm
nguội ngắt, em thản nhiên đi lên
phòng.
Cả 2 đều không còn trẻ gì. Bên
nội, bên ngoại đều muốn có cháu
bế. Chồng có nói đến thì em gạt
phắt: "Sao anh lạc hậu thế! Anh
không để cho vợ anh phấn đấu
học xong tiến sỹ à? Lại còn biết
bao việc ở công ty nữa!".
Có tối, em về nhà thấy chồng
đang ăn uống nhậu nhẹt với mấy
ông bạn hồi cấp 3, lâu ngày mới
gặp. Mọi người mời em cùng ăn
cơm. Em nhìn khó chịu rồi quay đi:
"Em ăn rồi". Sáng hôm sau, đang
dùng bữa thì em lên giọng chỉ
bảo: "Lần sau có nhậu nhẹt thì
anh mang ra ngoài. Đừng mang
về nhà! Bê tha!".
Những giọt nước cứ dâng đầy,
dâng đầy rồi tràn ly lúc nào
không hay.
Tối hôm ấy, chồng gọi điện bảo
em nhớ về ăn cơm tối vì hôm nay
mẹ ở quê có việc nên ghé qua
thăm, mai lại phải về sớm. Hơn 11
giờ em mới về. Chồng trách thì
em gắt lại: "Em đã hẹn con bạn
thân rồi. Bao nhiêu năm mới gặp.
Mai nó bay sang Pháp. Còn mẹ,
khi nào gặp chẳng được. Mẹ có
sắp chết đâu mà anh lo!".
Bốp!!! Một cái tát cháy má dành
cho em... Em về ôm lấy mẹ mà
khóc. Chồng em đòi li hôn. Vì em
thiếu sự dịu dàng cần thiết của
người phụ nữ. Mẹ em cũng là một
phụ nữ tri thức. Là hiệu trưởng
một trường cấp 3 nên công việc
của mẹ bận bịu. Cha biết nên
rảnh tay là vẫn giúp đỡ mẹ công
việc trong nhà. Nhưng ông luôn
hạnh phúc vì mẹ em dịu dàng,
tinh tế, biết lắng nghe. Em
ngưỡng mộ mẹ quá!
Tiền tài. Danh vọng. Sắc đẹp. Em
đủ cả. Những không thể mang
đến cho em một hạnh phúc bình
dị
Total Visits: 37522346
Visits Today: 44449
This Week: 44449
This Month: 3337694
Total Visits: 37522350
Visits Today: 44453
This Week: 44453
This Month: 3337698
Total Visits: 37522355
Visits Today: 44458
This Week: 44458
This Month: 3337703